Bí quyết lập nghiệp

Trưa nay tôi thấy vinh dự và rất cảm động bởi sự nồng ấm đến từ nhà thơ hoạ sỹ Nguyễn Quang Thiều người đã vẽ 18 bức tranh sơn dầu để dùng m

Trưa nay, tôi thấy vinh dự và rất cảm động bởi sự nồng ấm đến từ nhà thơ, hoạ sỹ Nguyễn Quang Thiều- người đã vẽ 18 bức tranh sơn dầu để dùng minh hoạ cho 108 bản thơ lục bát trong 3 tập GIẤC MƠ SÔNG THƯƠNG, CHIỀU và CHÂN QUÊ của tôi, từ “nghĩa huynh” của gần 30 năm trước- nhà văn Tạ Duy Anh (Lao Ta), tác giả cuốn Mối Chúa đình đám vừa qua, từ nhà thơ đàn anh, ân nhân của gia đình tôi Trần Hùng (10 năm trước, khi là Pct tỉnh, anh đã giúp cho cháu gọi tôi bằng cậu được về làm việc ở dưới xuôi, thay vì phải làm ở Cao Bằng, giáp biên giới Trung Quốc, nơi mà quá nhiều cạm bẫy nghiện ngập...), từ hoạ sỹ tài danh Văn Sáng, người sẽ phụ trách trình bày cuốn Giấc Mơ Sông Thương của tôi đang chuẩn bị xuất bản.
Chúng tôi cùng ăn trưa và bàn bạc, mỗi người một chân tay góp sức để Giấc Mơ Sông Thương ra mắt bạn đọc đúng vào ngày 08/08/2018 âm lịch (Lẽ ra dự kiến ra mắt ngày 06/08 âm lịch theo lời khuyên của nhà thơ em Nguyễn Quyến, nhưng ngày đó lại trùng ngày đại hỷ của cháu con anh Thiều, nên chúng tôi thống nhất dời ngày ra mắt GMST vào 08/08 âm lịch). Tôi định đưa vào in thêm trong tập GMST bản Khúc Vĩ Thanh 109, là vĩ thanh của 108 thi phẩm lục bát trong tập GMST sắp xuất bản, nhưng các anh đều khuyên là giữ nguyên con số 108 cho đẹp và có ý nghĩa. Vậy nên, trước khi thay tên mới cho Khúc Vĩ Thanh 109, tôi xin đăng lên đây để các anh chị em fb đọc và góp ý, chia sẻ ạ:
KHÚC VĨ THANH 109
1-
Tiễn người.
Một sớm tinh khôi
Mắt hoen hoen lệ,
con ngồi khóc thu
Giã từ phố thị mù mù
Con nghe trời nấc,
đất tru tiếng hờn
Võng nghèo
hắt hắt từng cơn
Rêu thềm mốc mải
Rạ rơm ru hời
2-
Mẹ gối lên ruộng,
thảnh thơi
Nhìn đòng đòng chết giữa trời thênh thang
Sông Thương
ngầu đục mắt làng
Có đàn nghé đói
khóc khan gọi Người
Một ngày,
nấm đất còn tươi
Bùn chưa kịp lấm môi cười mẹ yêu
Gò chưa mở kịp cửa chiều
Mẹ tôi
lạc giữa tiêu diêu trăm bề
Mẹ nằm,
gối mặt lên quê
Tóc mầm mẹ bạc.
Ngô bề bề non.
Thấy phù sa trắng cát cồn
Giấc phù vân,
mẹ đem chôn xuống chiều
3-
Mẹ ơi,
cùng tận giáo điều
Con rũ sạch một trời điêu,
con về
Mẹ ơi,
đắm ngộ trong mê
Tha nhân nhem nhẻm lời thề trên môi
Sâu bầy
nhung nhúc chật trời
Mẹ cầm nước mắt
dạo chơi cõi trần
Mẹ ơi,
đau đến ngàn lần
Non kia
vùi dưới muôn phần hoang vu
Tám mươi mùa
chết từ từ
Thấy trong sài đẹn,
ngu ngu
mặt người
Mẹ già
vá lại mặt trời
Phía sau đạo đức
là ngời ngợi đau
Mẹ ơi.
Cơn mửa,
từ lâu
có trong bạc bội
miếng trầu mẹ ăn
4-
Xác này
bó chiếu nhân gian
Con xin
đem cả thiên đàng đi chôn
Mẹ nằm
bên những khóc hờn
Ru đàn nước mắt
vào cơn đoạ đày
5-
Bàn tay
mẹ duỗi chiều nay
Móng còn cáu bẩn
mặt ngày
nhân gian...
26/07/2018
Nguyễn Phúc Lộc Thành
2021-09-15
0 Bình luận:

Bình luận

Tên *
Bình luận *